Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016

Ông Trời có mắt hay không?

Ông Trời có mắt hay không?




"Ông Trời không có mắt!"... Đó là lời than vãn thống thiết rất ư quen thuộc ở quanh ta, nhất là mỗi khi phải đối diện với những tình cảnh trái ngang, ngoài ý muốn, ngoài lẽ phải mà ta hằng mong đợi.

Tuy nhiên, sự thật lại là… Ông Trời có mắt và công bằng lắm... Hễ Ông không cho ta cái này, hay tước của ta cái kia thì thể nào cũng đền bù cho ta một thứ khác tốt đẹp hơn nhiều... Cho nên gốc gác then chốt của đau khổ, chính là ở chỗ, con người cứ ngoan cố bám víu vào những điều mà mình chủ quan cho là hay, là tốt (mà một cách khách quan thì chưa chắc đã thật sự là hay ho, tốt đẹp gì)... Hễ không đoạt được hay lỡ vuột mất thì hóa khùng, hóa điên, hóa dại, con mắt tâm linh hóa ra mù tối, không nhìn thấy sự đền bù hào phóng của Ông Trời, có khi còn lớn lao gấp vạn lần những thứ mất mát đau thương mà mình vừa phải gánh chịu...

Xin cho một ví dụ nhé... Một đứa trẻ mồ côi cha mẹ từ hồi còn bé, sống với người dưng, phải chịu đựng đủ thứ thiếu thốn thiệt thòi so với bao nhiêu đứa trẻ khác có đầy đủ cha mẹ yêu thương lo lắng... Vậy thì công bằng, công lý ở chỗ nào? Ông Trời có mắt không? Bây giờ, thử quan sát các trẻ có cha mẹ đủ đầy, liệu sau này lớn lên, các trẻ ấy có gì trổi vượt hơn các trẻ mồ côi không? Chưa chắc đâu nhé... Khối đứa trẻ được cha mẹ nuông chiều, không biết yêu quý cha mẹ và những gì cha mẹ làm cho mình, chỉ lo ăn chơi đàng điếm, rốt cuộc thành tội phạm, cả cuộc đời rơi xuống vực thẳm... Ngược lại, khối trẻ mồ côi lại thành đạt và trở nên những công dân mẫu mực cho xã hội... Chưa kể là trẻ mồ côi, vì phải tự lập từ nhỏ, thường có khả năng chịu đựng dẻo dai vững vàng, khó bị ngã đổ trước những khó khăn, thử thách trong cuộc sống hơn trẻ được cha mẹ nâng niu, o bế, chăm lo cho từng chút một...

Tóm lại, bí quyết của hạnh phúc đơn giản lắm. Đơn giản như đang giởn vậy. Ấy là chỉ cần mình biết trân quý những gì được Ông Trời ban cho, tận lực vận dụng những thứ ấy để làm phương tiện giúp mình thành công và thành nhân...

Khổ nỗi là trên thực tế, người ta cứ đứng núi này trông núi nọ... Bao nhiêu thứ tốt đẹp, bền vững Ông Trời rộng rãi phân phát cho mình thì ta hững hờ, xao lãng, phung phí, vung vãi cho bị mai một hay vuột mất đi... Ngược lại, ta cứ mải mơ màng đuổi bắt theo những bóng mờ của ảo ảnh, hoặc là viển vông xa vời không bao giờ thực hiện được (chẳng hạn, mấy cô chân dài xinh đẹp mơ mộng các chàng hoàng tử bạch mã đại gia)... hay giả có thực hiện được thì lúc nắm được trong tay rồi lại vỡ mộng hay nhàm chám, bởi vì cái thứ mình ngày đêm mong tưởng, thật ra chẳng hay ho, tốt lành tý nào,thậm chí có thể rất tệ hại là đằng khác (chẳng hạn, các chàng tuy hào hoa phong nhã nhưng sở khanh phụ bạc)... Cái vòng luẩn quẩn cứ thế tiếp tục quấn chặt con người vào trong cái ngục tù oan nghiệt của khổ đau...

Con người đau khổ là do ta tự tạo nghiệp cho chính mình, do suy nghĩ, quan niệm, chọn lựa sai lầm của bản thân, nhưng lại có tật đổ thừa cho Ông Trời là Đấng chưa bao giờ muốn hay cố ý muốn làm cho mình khổ cả .. Thêm cái vòng luẩn quẩn thứ hai của đau khổ...

Cứ thử vào các mục tâm sự hay gỡ mối tơ lòng xem... Tràng giang đại hải các câu chuyện đại loại... Kẻ có vợ / chồng phụ bạc hay sa vào tứ đổ tường cũng khổ... Điểm này còn tạm dễ hiểu một chút, chứ vô lý nhất là những kẻ có vợ / chồng thương yêu, tận tụy, không chê được chỗ nào thì lại chê vợ / chồng mình không romantic, thiếu lãng mạn, nhàm chán, rồi ngoại tình để tìm niềm vui... Kết quả là gia đình tan vỡ... Đau khổ không chỉ đến với kẻ tội đồ gây chuyện mà còn ập xuống cả nhưng nạn nhân vô tội là con cái của họ... Con cái bất mãn cảnh cha mẹ ly tán, bỏ bê học hành, phá làng phá xóm để trả thù đời, sau này lớn lên thì lang thang bụi đời, thành du côn du đãng, gây thiệt hại thương tổn cho biết bao người vô tội khác...

Kết quả có khi là đau khổ không chỉ nhân đôi, nhân ba, mà là nhân gấp trăm, gấp ngàn lần... Do đó, mấu chốt của sự đau khổ phi lý này, không do Ông Trời tạo nên mà do con người u mê ngu muội, cứ ham hố bám vào những ước vọng vô thường, phù du, hư ảo, không hề có hay nếu có, thì cũng không tồn tại lâu dài... Sau đó thì đổ tiệt lên đầu Ông Trời bao nhiêu thứ tội vạ vô lý cùng với những lời lẽ lên án gay gắt hết sức... bất công! Thiệt là oan uổng cho Ông Trời mà!

Tóm lại, đâu phải Ông Trời không có mắt, chẳng qua là ta mù đui, nên mới không nhìn thấy đôi mắt sáng láng của Ông Trời. Cuối cùng thì xem ra, nạn nhân vô tội lớn nhất của đau khổ mới chính là Ông Trời vậy… L

***** thở dài *****

Tháng 11 năm 2014

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét