Lão Tặc Thiên (Ông Giặc Trời)
Biết
bao lần trong đời, nàng chỉ muốn bắt chước Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn trong tiểu
thuyết kiếm hiệp “Ỷ thiên Đồ long ký” của Kim Dung, tuyệt vọng ngửa mặt, giang
hai tay lên trời, thống thiết gào to lời thóa mạ trong đau khổ tột cùng:
-
Lão Tặc Thiên! Lão Tặc Thiên! Ngươi với ta có thù oán chi mà ngươi nỡ đày đọa
ta đến như thế này?
Đức
Phật có nói “Đời là bể khổ”, nhưng cuộc đời lắm thăng trầm của nàng có lẽ phải
ví von với một vực thẳm tăm tối đầy ngang trái thì mới tương xứng.
Nàng
sinh ra và lớn lên trong một gia đình trung lưu, không thuộc hạng giàu sang
nhưng cũng thừa của ăn, dư của để. Là con một, nàng được nuông chiều từ tấm bé.
Chỉ phải tội, Lão Tặc Thiên keo kiệt đã không phú bẩm cho nàng một nhan sắc mặn
mà thì chớ, lại gán ghép một cá tính mạnh mẽ như nam giới, không có tý yểu điệu
thục nữ nào. Lúc còn bé, nàng chỉ thích trò chơi của con trai. Lớn lên tý nữa,
nàng học võ và đoạt đai đen không mấy khó khăn. Nàng thường cặp kè với bọn con
trai đi bắt dế, bắn bi, đá bóng, rượt đuổi và đấm đá ầm ầm.
Thời
thơ ấu của nàng cứ thế trôi qua một cách êm ả cho đến khi nàng trưởng thành.
Nhìn bề ngoài, nàng chẳng khác gì phái mày râu với y phục gọn gàng và cử chỉ điệu
bộ cứng cỏi. Tuy vậy, tâm hồn của nàng vẫn là một nhi nữ yếu đuối chính hiệu
luôn mong chờ núp bóng tùng quân. Chính điều nghịch lý ấy đã dần dà trở nên
nguyên cớ đưa đẩy nàng vào ngõ cụt của khổ lụy nghiệt ngã.
Nói
cho công bằng, Lão Tặc Thiên không đến nỗi tuyệt tình đối với nàng. Lão ưu đãi
dắt dìu nàng vào con đường sự nghiệp trải hoa lót gấm thênh thang. Ngay từ hồi
bé, nàng luôn là trò giỏi, không chỉ đứng đầu lớp, mà còn đứng đầu toàn trường.
Năm 24 tuổi, nàng đã đoạt được mảnh bằng thạc sĩ và trở thành một giảng sư đại
học danh tiếng. Ở thời đại của nàng, không mấy ai có bằng cấp cao, nhất là giới
nữ. Bởi thế, nàng chính là niềm vui sướng của cha mẹ, là niềm tự hào của cả gia
tộc.
Trái
lại, Lão nhẫn tâm bẻ gãy cánh buồm duyên tình khiến cho nàng phải bao lần lao
đao chịu cảnh lỡ chuyến đò ngang và cho đến cuối đời, vẫn cam đành lẻ bóng cô
liêu. Thật ra, cánh đàn ông cũng rất mến mộ nàng nhưng họ chỉ yêu thích nàng
như đồng nghiệp hay bằng hữu. Chưa từng có gã nào mon men đến tỏ tình hay ngỏ ý
cầu hôn bởi nàng đã trót sinh lầm vào một thế kỷ mà cánh đàn ông chỉ cần một
người vợ ít học nhưng dịu hiền và “công, dung, ngôn, hạnh” vẹn toàn.
Thế
là một phụ nữ cao sang thành đạt như nàng mà đêm đêm phải bẽ bàng nhỏ lệ trên gối
chiếc chăn đơn, nhìn chị em xung quanh vui vầy đôi lứa mà càng thêm buồn tủi.
Giá như nàng là một nhi nữ trọn vẹn! Cứ nghĩ đến đấy là nàng tím ruột bầm gan,
căm hận sự lầm lẫn trớ trêu của Lão Tặc Thiên vô tích sự khi nhào nặn ra giới
tính của nàng.
Đến
tuổi 30, giữa lúc nàng bằng lòng an phận với duyên số hẩm hiu thì nàng bỗng…
mang thai, hay nói đúng hơn là một hoang thai oan nghiệt. Cha của đứa bé vốn là
một trong những gã bạn thân thiết của nàng vì thất tình nên rủ rê nàng nhậu nhẹt
tâm sự. Trong cơn say bí tỉ, gã không làm chủ được mình nên sau đó hối hả quất
ngựa truy phong hòng trốn chạy trách nhiệm cho một đêm lầm lỡ.
Để
bảo toàn danh giá gia phong, cha mẹ của nàng đã âm thầm thu xếp cho nàng đi xa
một thời gian hầu lẩn tránh dư luận cay nghiệt đối với một phụ nữ chưa chồng mà
chửa. Sinh nở xong, nàng giao phó con thơ cho vú nuôi rồi một mình trở về thành
phố, tiếp tục con đường công danh đang sáng lạn.
Nếu
Lão Tặc Thiên độc địa dường như đã chủ tâm ném đời nàng vào bể khổ trầm luân
thì giờ đây, đến lượt nàng cũng vô tình xô đời con trẻ vào bể khổ điêu linh thứ
hai khi nàng bỏ bê, không ngó ngàng gì đến nó. Con trai của nàng lớn lên trong
lụa là gấm vóc nhưng duy có tình cha nghĩa mẹ lại là một thứ xa xí phẩm mà nó
chưa từng nếm trải qua. Khi được 12 tuổi, nó bất mãn bỏ nhà đi hoang, lạc lối
vào nẻo đường hút sách nghiện ngập rồi bị nhiễm bệnh liệt kháng (AIDS/SIDA) và chết
mất xác ở cái xó xỉnh nào đó mà nàng không hề hay biết và cũng không bận tâm
truy cứu tung tích.
Cứ
ngỡ đâu suốt quãng đời còn lại, nàng sẽ phải lầm lũi một mình một bóng, nào ngờ
khi vừa bước vào tuổi tứ tuần, một gã đàn ông đã chịu hạ cố cầu thân với nàng.
Không những thế, gã còn trẻ hơn nàng vài tuổi và lại là trai tân, chưa thành
hôn bao giờ! Quả là “mèo mù với phải cá rán”, một cơ hội quý hiếm như thế, làm
sao nàng có thể bỏ lỡ cho đành!
Hôn
phu của nàng xuất thân từ một gia đình Công giáo đạo hạnh, từ cha mẹ cho đến
anh chị em đều đạo đức ngay lành, chỉ duy có gã là kẻ lông bông, đã không nghề
không ngỗng, lại còn vướng vào tứ đổ tường, cả ngày chỉ biết phá gia chi tử.
Từ
trước đến nay, vốn kiêu hãnh với trình độ học vấn cao siêu, lại canh cánh mối
thâm thù huyết hải đối với Lão Tặc Thiên bất công vô đạo, có mắt mà không
tròng, nàng đã thề với lòng sẽ không bao giờ cúi mình thờ phượng bất cứ thứ thần
thánh bất tài, vô dụng nào trên đời. Nhưng giờ đây, nàng buộc phải nhượng bộ mà
gia nhập Công giáo để có thể cùng hôn phu sánh vai vào thánh đường làm lễ hôn
phối.
Ngày
nàng hân hoan lên xe hoa, cũng là ngày mà gia đình chồng hớn hở đem vốn liếng
bao nhiêu năm tống tiễn theo, chỉ vì có kẻ dại dột chịu thay họ gồng gánh cái của
nợ. Kể ra, nàng cũng có phúc đấy. Con gái nhà người ta khi xuất giá tòng phu
không những phải mang theo của hồi môn giá trị mà còn phải cắn răng cam chịu cảnh
mẹ chồng nàng dâu lắm đoạn trường. Riêng nàng không chỉ may mắn được khoản sính
lễ hậu hĩnh, lại còn được cả nhà chồng hết lòng ưu ái, yêu chiều!
Thành
thật mà nói, nàng chịu Phép Rửa chỉ cho có lệ, cốt làm vui lòng nhà chồng, chứ
chẳng vì niềm tin. Riêng Lão Tặc Thiên bất nhân kia vẫn chưa chịu buông tha cho
nàng và tiếp tục ngoan cố truy cùng đuổi tận. Chỉ được vài năm đê mê trong lâu
đài tình ái, gã chồng trác táng đã lén lút gom góp hết tài sản của nàng rồi lẩn
trốn theo ả tình nhân trẻ đẹp đang làm việc tại vũ trường.
Một
lần nữa, nàng lại rơi vào tuyệt lộ của vô vọng cùng cực. Nàng lảo đảo nhảy lên
xe máy, điên cuồng phóng như bay một cách vô định trên đường phố, không biết về
đâu. Đến lúc mệt lả bởi cơn nắng gay gắt giữa buổi trưa hè, nàng mới dừng xe lại
và nhận ra trước mặt mình là khuôn viên của thánh đường Đức Mẹ Fatima Bình triệu.
Nàng gượng lê từng bước và khi lết được đến dưới chân tượng Đức Mẹ thì nàng đã
kiệt sức khuỵu ngã và gục xuống.
Nàng
cứ quỳ sụp như thế không biết trong bao lâu, tâm can trống rỗng tuyệt đối,
không biết phải cầu gì và cũng chẳng còn sức để cầu. Sau cùng, nàng ngẩng lên
và bỡ ngỡ bắt gặp gương mặt Đức Mẹ trở nên sống động linh hoạt một cách lạ thường,
không cười mà vẫn như đang mỉm cười. Cõi lòng đang cuồng phong dậy sóng của
nàng chợt lắng đọng và yên ắng lại. Vậy là nàng đã tìm được bến đỗ bình an thật
sự cho tâm hồn.
Bước
ra khỏi thánh đường với tâm hồn được đổi mới phơi phới, nàng chầm chậm lượn xe
dọc theo cầu Bình triệu, lâng lâng thưởng thức làn gió chiều tối mát rượi đang
âu yếm vỗ về làn da, mái tóc. Nàng đột nhiên bắt gặp một bóng người đang mò mẫm
trèo lên thành cầu. Rétttt! Nàng vội vã thắng gấp, tấp xe vào lề, rồi hối hả
lao tới.
-
Để cho tôi chết. Cứ để cho tôi chết đi mà.
Một
cô gái trẻ trung nhưng gương mặt sầu thảm, đầu tóc dã dượi đang tuyệt vọng vùng
vẫy sướt mướt. Nàng giằng co kéo cô ta xuống nhưng cô ta cứ bướng bỉnh dợm bước
trở lên thành cầu. Nàng bực tức giáng cho cô ta một cái tát như trời đánh. Bấy
giờ, cô ta mới rùng mình tỉnh mộng, rồi tấm tức gục vào vai nàng nức nở. Nàng
thân thiện vòng tay xiết chặt vai cô, nhẹ nhàng an ủi:
-
Được rồi! Đâu còn có đó! Hãy theo chị về nhà nghỉ ngơi trước đã…
Theo
lời tường thuật của cô gái, cô vốn là gái nhà lành, không may bị một gã họ Sở gạt
gẫm, cho không biếu không một cái bầu tâm sự, rồi tự hô biến, mặc xác cô phải đối
diện thế nào với cha mẹ, dòng tộc.
Từ
đấy, ngôi biệt thự rộng lớn của nàng đã trở nên mái ấm tình thương dành cho những
cô gái lầm đường lỡ bước, không chốn nương thân. Nàng kiên nhẫn thuyết phục họ
chịu giữ lại thai nhi và tận tình dưỡng nuôi những đứa trẻ vô thừa nhận. Nàng
tha thiết làm tất cả những điều ấy với tâm nguyện đền bù xứng đáng cho đứa con
trai xấu số đã mất, hy vọng vong hồn linh thiêng của nó sẽ thông hiểu và tha thứ
cho nàng.
Vài
năm sau, gã chồng hoang đàng của nàng trở về với thân tàn ma dại, sau khi ả
nhân tình vơ vét trọn của cải để đuổi theo tình nhân mới. “Của địa trả thiên”
mà! Gã hấp hối từng cơn bởi căn bệnh liệt kháng đang bùng phát hoành hành. Nàng
chấp nhận bỏ qua hết ân oán năm xưa, chu đáo chăm sóc gã trong những giờ phút
thoi thóp sau cùng. Lòng tận tụy của nàng cuối cùng đã cảm hóa được trái tim vô
cảm của một kẻ bội bạc. Gã run rẩy nắm tay nàng và thều thào lời thống hối muộn
màng:
-
Hãy tha lỗi cho anh. Xin Chúa tha thứ... cho con...
Nói
đoạn, gã kiệt sức buông lơi tay nàng, trút hơi thở cuối cùng…
Vào
tuổi ngũ tuần, nàng đã có sáu đứa con nuôi ngoan ngoãn và hiếu thuận. Ngày
ngày, cùng các con quây quần dưới mái nhà ấm cúng, nàng dần dà vỡ lẽ rằng Lão Tặc
Thiên ngông cuồng bá đạo mà một thời nàng ghi sâu thống hận lại chính là Cha
Nhân Lành Từ Ái, Đấng biết rõ nàng cần gì, muốn gì và đếm từng sợi tóc trên đầu
nàng.
Hóa
ra kẻ có mắt không tròng mới là nàng chứ chẳng phải Lão Tặc Thiên. Biết bao ơn
lành Cha Nhân Từ đã hào phóng tuôn đổ, kẻ khác mơ mà không được, nhưng nàng đã
mù tối không nhận biết và trân trọng. Trái lại, nàng không ngớt tham lam yêu
sách và hằn học than phiền. Rồi nàng ngỡ ngàng khám phá thêm rằng tất cả những
thiệt thòi mất mát mà Lão Tặc Thiên vô tâm đã nhắm mắt giả ngơ, bỏ mặc nàng tự
gánh, tự chịu, lại chính là hồng ân chan chứa của Cha Trên Trời. Bằng không,
làm sao nàng có được lòng cảm thông sâu xa đối với những cô gái đồng cảnh ngộ để
hôm nay nàng có thể hết lòng sống cho họ và vì họ?
Xưa
kia, nàng thường giận dữ nghiến răng nguyền rủa Lão Tặc Thiên trong tâm tưởng,
vậy mà Lão vẫn cứ trơ trơ, bình chân như vại, không sứt mẻ, không suy suyển tý
nào. Rốt cuộc, chỉ có nàng mới là kẻ bất hạnh duy nhất, tự nhốt mình trong chốn
tù ngục không lối thoát của căm giận oán hờn. Lạ lùng thay, khi nàng có thể nhận
diện ra đấy là Cha đầy Lòng Thương Xót và cảm tạ Ngài, tâm hồn tù túng của nàng
bỗng được mở ra và giải thoát một cách thần kỳ để đi về miền hạnh phúc bất tận
và an bình sâu lắng.
Cuối
cùng, nàng đã hiểu, hạnh phúc chân thật vốn đơn sơ và bình dị như giấc ngủ êm đềm
của trẻ thơ trong vòng tay ru hời của mẹ. Hạnh phúc ấy chính là noi theo Đức
Trinh Nữ Maria, vâng phục mà không màng đòi hỏi và hy sinh mà không mong được
đáp đền.
08-2016