Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Hãy xin sẽ được…

Hãy xin sẽ được…


Nơi xóm đạo nhỏ bé nọ, có một nàng chiên nức danh là xinh xắn, đức hạnh. Trai tráng trong xóm, lắm kẻ đã đem lòng thầm thương trộm nhớ. Trong số đó, có hai chàng nổi bật hơn hết, môn đăng hộ đối, cả đạo lẫn đời. Vì thế, nàng rất phân vân, chưa biết nên lấy ai, bởi khổ nỗi, cứ mỗi lần toan chọn anh này thì lại thấy tiếc nuối anh kia.

Loay hoay mãi, vẫn không đi đến đâu. Thế là sau cùng, cũng như bao nhiêu con chiên sùng đạo khác, nàng quyết định... phó thác trong tay Chúa! Nàng vào thánh đường, thành tâm quỳ gối, một tay cầm tràng hạt, tay kia nắm chặt chiếc rổ đựng hai mẩu giấy ghi tên hai chàng trai nọ. Nàng sốt sắng lần một lèo ba chuỗi, đoạn thì thầm khẩn nguyện :

-       Lạy Chúa, chỉ có Chúa mới là Đấng Toàn Tri. Hơn nữa, Ngài cũng từng hứa : « Hãy xin sẽ được, hãy tìm sẽ gặp, hãy gõ sẽ mở cho ». Vậy nên con khấng xin Chúa cùng Mẹ Maria giúp con chọn ra người tốt nhất trong số hai anh này để lấy làm chồng...

Nói xong, nàng hồi hộp lần tay vào rổ, rồi ngây người ngắm nghía mẩu giấy đang nằm gọn trong tay. Yên trí đó chính là người Chúa chọn, nàng hớn hở trở về và vui vẻ đáp lời cầu hôn của chàng...

Không bao lâu, một lễ cưới linh đình đã diễn ra. Cô dâu khả ái sánh vai cùng chú rể hào hoa, hân hoan bước vào thánh đường, âu yếm trao nhau lời thề hứa bên nhau trọn đời trước Nhan Thánh Chúa và lời chúc phúc chân thành của cha xứ và thân bằng quyến thuộc hai bên.

***
Nhưng hỡi ơi, cuộc đời nhân thế vốn là bể khổ trầm luân, bởi lẽ… tình yêu nào rồi cũng dần phai nhạt, hạnh phúc nào rồi cũng chóng qua đi… Sáu năm sau, chàng đã phũ phàng giũ áo, rời bỏ mái ấm thân thương, say sưa đuổi theo tiếng gọi của con tim đã thay đổi...

Nàng đổ sụp trong đau khổ thê lương, thẫn thờ xoa chiếc bụng căng tròn vừa mới cưu mang một hài nhi bé nhỏ. Nàng nặng nề lê gót đến nhà xứ với hàng lệ lưng tròng...

-       Thưa cha, Chúa đã từng nói : « Hãy xin sẽ được, hãy tìm sẽ gặp, hãy gõ sẽ mở cho ». Vậy mà bây giờ Ngài nỡ thất hứa, chọn cho con một kẻ bội bạc...

Cha xứ chăm chú lắng nghe nàng thổn thức kể lại đầu đuôi với âm điệu trách móc đắng cay. Lúc đầu, cha xứ cũng cảm thấy xót xa cho một gia cảnh ly tán đoạn trường, nhưng rồi những lời « buộc tội » quá đà đối với Chúa đã khiến ngài không khỏi khó chịu. Nàng vừa dứt lời, cha xứ điềm tĩnh hỏi vặn :

-       Ủa, con đã xin gì được nấy rồi, còn than thở gì nữa???

Nàng trố mắt kinh ngạc trước lối hỏi xốc hông của cha xứ. Không ngăn nổi ánh mắt bất bình ngấm ngầm, nàng chua chát đáp :

-       Thưa cha, chẳng phải chồng con vừa mới nhẫn tâm bỏ rơi vợ con?

Nàng nghẹn ngào buông thõng chữ « con », đau đớn nghĩ đến một đứa trẻ không cha sắp sửa chào đời. Cha xứ không đáp thẳng, từ tốn hỏi thêm :

-       Có phải con đã xin Chúa chọn cho con người tốt nhất trong số hai anh đến cầu hôn?

Nàng ngập ngừng gật đầu xác nhận. Cha xứ được đà, bình thản giải thích :

-       Thì đó! Chúa là Đấng Toàn Tri mà. Con không nhớ sao? Anh kia cũng đã quay lưng với gia đình sau khi thành hôn được 6 tháng. Chồng con thì chí ít, đến 6 năm sau mới bỏ đi. Như vậy, chẳng phải chồng con còn tốt lành hơn anh kia gấp mấy lần sao?

Lời nhận xét xác đáng của cha xứ khiến nàng sửng sốt đến á khẩu. Nàng vẫn chưa quên, vừa khi nghe tin anh nọ mới cưới vợ không bao lâu đã sinh tật « có mới nới cũ », nàng đã bàng hoàng cảm tạ Chúa Nhân Từ run rủi cho nàng thoát khỏi cạm bẫy của một gã Sở Khanh. Ngờ đâu hôm nay, người bạn trăm năm do chính Chúa chọn cũng dấn mình vào vết xe đổ đó.

Tuy nhiên, dẫu cha xứ có lý đến đâu, nàng đâu thể dễ dàng chấp nhận sự kiện trớ trêu như thế xảy đến với mình! Tâm can đang tê tái bỗng dưng lại buốt nhói, nàng lảo đảo đứng lên, lầm lũi quay gót, quên cả từ biệt cha xứ…

***
Cha xứ vẫn ngồi thừ trong phòng khách, thoáng ân hận vì đã nóng giận lỡ lời. Thật ra, với tư cách chủ chiên, ngài chỉ có thành ý giúp nàng can đảm đối diện thực tế mà không hờn trách Chúa một cách vô lối. Ngoài ra, ngài chưa biết nên khuyên bảo thế nào vì chính bản thân ngài cũng bàng hoàng chấn động trước sự kiện cả hai chàng trai đạo hạnh và danh giá bậc nhất bậc nhì trong giáo xứ, lại lần lượt nối bước nhau vào nẻo đường tác tệ đến như vậy! Thật là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong mà!

Ngọn gió chiều mát rượi bất chợt thổi đến như muốn xoa dịu cõi lòng nặng trĩu của cha xứ. Ngài lim dim mắt, lần tay vào túi áo tìm tràng hạt, với ý định cầu xin Chúa hướng dẫn ngài tìm ra giải pháp thỏa đáng cho nàng chiên đáng thương kia… Lạ thay, chuỗi Mân Côi đã không cánh mà bay! Chẳng lẽ ngài vô ý đánh rơi đâu đó? Nghĩ vậy, cha xứ đủng đỉnh đứng lên, lững thững bước ra ngoài…

***
Nàng cắm cúi rảo bước về phía cổng như muốn chạy trốn khỏi thế giới bạc bẽo... Coong… Chân nàng vô tình vấp phải vật gì, tạo ra tiếng kêu lách cách trên nền gạch bóng loáng. Nàng loạng choạng vài giây rồi khựng lại, cúi xuống nhặt lên. Thì ra là một chuỗi Mân Côi bằng đá rất đẹp. Bấy giờ, cha xứ cũng vừa bước xuống bậc tam cấp. Bắt gặp nàng đang ngơ ngác mân mê chuỗi tràng hạt trong tay, một luồng ánh sáng bỗng lóe lên trong trí cha xứ. Ngài tiến lại gần, ôn tồn bảo :

-       Tràng hạt này do chính tay Đức Thánh Cha làm phép và Đức Cha đã tặng cho các linh mục trong giáo phận sau chuyến đi Roma vừa rồi. Nhưng bây giờ, cha tặng lại cho con…

***
Nàng trở về, thầm lặng sinh nở và vò võ nuôi con trong cô lẻ lẫn hờn oán đủ điều. Mỗi cuối tuần, nàng vẫn hòa mình vào dòng người đông đảo túa vào thánh đường dự Lễ nhưng đi cho có lệ thôi, cốt là né tránh ánh mắt dị nghị nghiêm khắc của cha mẹ họ hàng. Ngoài ra, nàng đã buông lơi thói quen chăm chỉ đọc kinh sáng tối bởi niềm tin nhiệt thành thưở xưa đã hoàn toàn tan vỡ theo bước chân vô tâm của một kẻ bạc tình…

Vì thế, chuỗi tràng hạt của cha xứ đã bị xếp xó vào một góc. Chẳng bao lâu, con trai nàng đã đến tuổi sinh hoạt Thiếu Nhi Thánh Thể và học Giáo Lý. Tuần nào, các xơ cũng lập phần thưởng khuyến khích các em tập cầu nguyện. Con nàng rất hăng hái thi đua, nhưng khổ nỗi, thằng bé chẳng chịu đọc kinh một mình, mà cứ nằn nì vòi mẹ đọc chung. Cực chẳng đã, nàng đành lôi chuỗi Mân Côi ra. Ngắm nghía những viên đá chiếu sáng lấp lánh, nàng bất giác nhớ lại lời dặn dò ân cần của cha xứ ngày nào :

-       Nhớ siêng năng lần hạt mỗi ngày, cầu xin Chúa giúp chồng sớm hồi tâm, con nhé…

Hồi tưởng đến đây, vết thương lòng ngỡ đã lành bỗng chốc lại nhói đau. Nàng nhếch môi cười nhạt, hé lộ nỗi ngờ vực cay đắng. Tuy nhiên, vì con, nàng cũng đành « nhượng bộ » cầu nguyện với con vậy.

***
Thời gian thấm thoát trôi nhanh như thoi đưa. Con trai nàng càng lớn càng giống bố như tạc, đã thế còn thường xuyên nhắc nhở người cha mà nó chỉ được nhìn thấy trong tập ảnh gia đình. Một hôm, nàng ngậm ngùi bắt gặp con phủ phục trước bàn thờ Chúa, đơn sơ chắp tay thỏ thẻ :

-       Chúa ơi, cha xứ dạy là Chúa có hứa « Hãy xin sẽ được, hãy tìm sẽ gặp, hãy gõ sẽ mở cho ». Vậy bây giờ con nghéo tay với Chúa nhé. Chúa ráng giữ lời hứa nhé. Xin Chúa đem bố về với con. Con nhớ bố lắm. Bạn của con, đứa nào cũng có bố c...

Nói tới đó, thằng bé bỗng tủi thân mếu máo rồi òa khóc ngon lành. Chứng kiến tình cảnh bi ai của một đứa con xa cách cha, nàng không khỏi se lòng thắt dạ, âm thầm nuốt nước mắt vào tim. Kể từ hôm ấy, nàng bắt đầu quyết tâm cùng con trẻ chuyên cần cầu nguyện hằng ngày. Niềm tin đã tắt ngúm một thời cũng nhờ đó mà được thắp sáng dần lên...

***
Một ngày nọ, nàng đến trường đón con sau giờ làm việc như thường lệ. Từ xa, nàng cau mày nhận ra con trai đang trò chuyện với một gã lạ mặt nào đó. Gã quay lưng lại phía nàng, nên nàng không nhận dạng được là ai. Chẳng biết gã nói gì mà thằng bé đột nhiên ôm choàng lấy gã. Vỗ về nó một hồi, gã thản nhiên nắm tay nó kéo đi. Nàng hốt hoảng lao tới, la toáng lên :

-       Bớ làng nước ơi, có kẻ bắt cóc con tôi!

Nghe tiếng kêu thất thanh của nàng, đám đông hiếu kỳ vội vã vây quanh lấy hai người. Gã đàn ông quay phắt lại. Nàng sững sờ ngó gã, tay chân run lẩy bẩy, miệng lắp bắp không thốt nên lời. Riêng gã kia lại hớn hở gạt đám đông qua một bên, xềnh xệch lôi thằng bé về phía nàng :

-       Mọi người về hết đi. Không có ai bắt cóc ai hết. Đây là vợ, là con của tôi!

***
Mấy chục năm sau…

Hôm ấy, xóm đạo bé nhỏ tưng bừng tổ chức lễ vàng hôn phối. Lão ông lão bà, đầu tóc bạc phơ, khóe mắt chi chít vết chân chim, âu yếm dìu nhau tiến vào thánh đường, trang trọng lập lại lời thề hứa mà họ đã trìu mến trao nhau cách đây 50 năm về trước, trước sự chứng kiến và cổ võ nồng nhiệt của con trai, con gái, dâu rể và cháu chắt nội ngoại...

Khi màn đêm buông xuống, trong căn phòng được trang trí rực rỡ thành phòng tân hôn, lão bà khép nép ngồi vào góc giường, e ấp như nàng dâu mới cưới. Lão ông lọm khọm tiến tới, run run nắm tay lão bà, thì thầm trong yêu thương :

-       Anh cảm tạ Chúa và Mẹ Maria mỗi ngày vì đã ban cho anh người vợ tuyệt vời như em…

Lão bà nguýt dài, đẩy lão ông ra. Lão ông ngoan cố không buông, còn ôm chầm lấy vợ :

-       Thật mà! Khi xưa, anh đã từng nài xin Chúa rằng, lạy Chúa, nếu quả thật là « Hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ thì sẽ mở cho », xin hãy an bài cho con kết hôn với người thiếu nữ con yêu…

Lão bà lúng liếng lườm yêu chồng, thủ thỉ :

-       Xưa kia, em cũng xin Chúa chọn cho em người chồng tốt nhất…

Lão bà bỏ lửng câu nói. Nghe đến đây, nét mặt lão ông thoáng buồn, vòng tay đang xiết chặt chợt nới lỏng. Ông tiếp lời vợ bằng giọng đứt quãng, chứa đầy ân hận :

-       Anh... anh... đâu phải là người chồng tốt. May mắn em đã chịu tha thứ…

Không để cho lão ông nói hết câu, lão bà vội đưa tay lên miệng ông, ngăn lại :

-       Anh nghĩ xem, nếu chuyện lỡ lầm năm xưa không xảy ra, gia đình mình có được như hôm nay không? Đối với em, anh chính là người chồng tốt nhất trên đời và em hằng cảm tạ Chúa đã nhận lời em cầu xin...

Ngay lúc đó, đám con cháu tinh nghịch đang rình rập bên ngoài lập tức túa hết vào buồng. Anh con trai cả tóc đã hoa râm, vui vẻ hét vang nhà :

-       Chúa cũng nhận lời con cầu xin, ban cho con cả cha lẫn mđều hoàn hảo tuyệt vời...

Mọi người đồng tình vỗ tay reo hò, tán thưởng. Khắp căn phòng chật hẹp rộn rã tiếng nói cười hạnh phúc. Riêng lão bà, bị « bắt gặp quả tang », thẹn thùa giấu mặt vào ngực lão ông.

***
Đêm ấy, ngoài trời trăng sao nhấp nháy lung linh, rọi ánh sáng mờ ảo vào căn phòng đã tắt đèn, làm in hằn lên vách, chiếc bóng đổ dài của đôi uyên ương ở tuổi xế chiều đang quấn quýt trao nhau nụ hôn cuối đời vẫn đượm nồng hơi ấm của yêu thương…

07-2016